NHỮNG CƠN MƯA LÀM ĐỤC BUỔI CHIỀU
TCCV Online
Buổi chiều gợi nỗi buồn thời đại
mưa quẩn quanh trên mái hiên xưa
sau lưng anh có đám mây mùa lạ
trôi ngang qua cành lá mơ hồ
Kìa con đường đang chảy theo mưa
chảy theo lối mòn tư duy người vừa rời bỏ
và bông sen mọc từ hồ nước cũ
cũng chảy theo muôn hoài niệm trong bình
Đã đi hết những ngày vô định
giờ lại qua năm tháng nhạt nhòa
người chẳng nhẽ suốt đời vá víu
vào những gì thăm thẳm ở ngoài ta?
Mưa mưa mưa và mưa và mưa
mưa quá thế buổi chiều như vẩn đục
anh đang chảy đến nơi nào không biết
(sao anh chảy mà trong anh khô khát)
Mưa nơi không còn nước
hay vừa chảy vừa khô
lanh canh vọng từng khuôn mặt ướt
xuống buổi chiều hư vô
hư vô.
TRỞ DẬY
Trở dậy thấy những chân trời lạ
mọc bên nhau nhưng chẳng thể áp gấn
Đâu đây thời gian trườn lên dấu chân mình
gió đến thổi dọc dài bão tố
Mưa hiển thị sang ngày tháng cũ
lặng lẽ đơm xanh từng nhánh hoang tàn
Như lối mòn kia mở ra con đường
đi tận cùng lại trở về thuở ta chập chững
Như trước mặt ta cái cây sừng sững
đang rụng những chiếc lá cuối ủ cho hạt mầm vừa tách vỏ
Trở dậy thấy con ta - một dáng hình thơ bé
đùa chơi hồn nhiên bên những chân trời.
CỜ ĐÊM
Tặng Nguyễn Mạnh Hùng
Đêm qua ngồi trước những quân cờ
tốt đã sang sông không thể quay về
tượng ngửa mặt mơ thời quá vãng
mã hồi lúc gần sáng
Vườn khuya mưa như lá rụng
đánh thức hạt mầm yên ngủ
đâu đó ve kêu tràn mùa hạ
gà gáy vang tầng năm
Sau trướng sĩ ngồi im lặng
người xinh tựa bóng bên thềm
buồng trong một đóa sen hồng
nhụy vàng lan ánh đèn đêm
Trong giấc ngủ em vừa nằm mộng
gọi anh cất xe khóa cổng
tránh những cặp mắt qua đường
lơ làng tưởng tượng
Cố di chuyển để lấp đầy khoảng trống
anh là quân cờ hay quân cờ là anh
lúc chiến thắng cũng như khi bại trận
loay hoay tìm chỗ đứng cho mình
Đ.V.M