CHUYỆN CHƯA KỂ CỦA BÁC
Chiếc cần câu buông xuống suối Lê Nin
Bác chăm chú ngồi nhìn cái phao không động đậy
Suốt buổi chiều các chú chờ bấm máy
Cá ở đâu ?
Con cá suối Lê Nin !
Rong rêu cũng còn đâu mà ăn nổi, ăn chìm
Trong xanh quá, cá cũng không sống nổi
Bác ngồi câu, giật lên bao nghĩ ngợi
Đợi cái gì con cá đói không ăn ?
Người đâu biết sau lưng
Sắp tắt lửa mặt trời, các chú vẫn ngồi chờ bấm máy
Ngoắc con cá vào lưỡi câu, Bác thấy
Giẫy như là từ chối việc lên phim ?
Cá ở đâu
Con cá suối Lê Nin
Có quan trọng gì đâu khi con cá đã được Người ngoắc sẵn
Các chú ghi được hình trước khi trời tắt nắng
Con cá suối Lê Nin được sống tiếp cuộc đời
Trong những thước phim kia ai bảo là không thật
Thương các chú
Và thương cho Nghệ thuật
Bác sẵn sàng làm cả việc không nên ?
Và bây giờ xem lại những thước phim
Ta còn được gặp Bác Hồ câu cá
Soi tận đáy của cái quen thành lạ
Suối Lê Nin con cá mãi ơn Người
Vì Người đã không mắc vào lưỡi câu một con mồi
Người đã để nó bơi sang một con suối khác
Khi các chú quay phim đi rồi ...
TRONG CƠN MƯA BẤT CHỢT Ở SÀI GÒN
Các anh từng ngồi ăn với nhau một bữa cơm ở chính chỗ này đây
chỗ này đây, chiếc xe tăng đã húc đổ cánh cổng sắt
chỗ này đây, cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh Độc Lập
chỗ này đây, tôi đang đứng nhìn ra xa tít con đường
Nghĩ về con đường hơn hai mươi năm các anh vượt Trường Sơn
hơn hai mươi năm có bữa cơm nào mẹ không lau nước mắt
hơn hai mươi năm thẳng hướng một con đường, dù qua bao khúc ngoặt
đói khát mà không sao nuốt được vì đâu?
Nghĩ về con đường và những người và những người còn được ngồi bên nhau
các anh đã vượt qua chính mình để tiến vào thành phố
dưới bánh sắt xe tăng là những dốc đèo
là những tháng năm vùi mình trong cây lá
là những cuộc đời quả cảm và đẹp đẽ - chúng tôi theo...
Từ trong dinh Độc Lập nhìn ra các anh thấy những gì, các anh đã
nghĩ về con đường, về tuổi trẻ tình yêu
có giống như tôi đang nghĩ về các anh, nghĩ về chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng sắt
nghĩ về bữa cơm trong ngày vui đủ mặt
không chỉ năm anh em trên chiếc xe này
hơn hai mươi năm là bao nhiêu nước mắt
bao cuộc đời không đến được chỗ này đây!
Ở chính chỗ này đây, tôi nhìn lại con đường và nghĩ về con đường hôm nay
nghĩ về các anh có khi nào trở lại
ngắm cánh cổng sắt và trèo lên buồng lái
ăn một bữa cơm như bữa cơm trưa ấy ở Sài Gòn
Chắc là các anh sẽ nghĩ ngợi nhiều hơn
sau chừng ấy năm bình tĩnh nhìn lại thời trận mạc
lặng lẽ làm một cuộc đời thường không vỗ ngực
tôi nhìn chiếc xe tăng, nhìn cổng sắt, nhìn lá cờ đang bay trên nóc dinh Độc Lập
lại nghĩ đến các anh, nghĩ đến con đường
Để có một bữa cơm trong buổi trưa ngày ba mươi tháng Tư ở Sài Gòn
không còn phải giấu khói
hơn hai mươi năm các anh phải gối đầu lên đá núi, gối đầu lên bom đạn, xác người cắt rừng tìm đường trong mưa rơi
ăn lá tàu bay, ngủ trong sắt thép
từ trong dinh Độc Lập nhìn ra và từ ngoài nhìn vào, tôi biết
ở chính chỗ này đây bao bát đũa để thừa
Tôi nhìn ra con đường bất chợt một cơn mưa
thấy một con đườngtôi mới vừa nhìn thấy
từ các anh ở chính chỗ này đây
chỗ chiếc xe tăng nằm nghĩ về con đường và từng vòng bánh xích.
HÁT TIẾP KHÚC SÔNG QUÊ
Ngày trở về lặng đứng trước sông quê
Nghe gió từ Đầm Sen trở mát
Nghe lời từ mái tranh nhỏ giọt
Vốc lên từng hạt cát Bác trao tôi
Hình như là Người bảo, con ơi
Con có đãi đầu nguồn đừng để trôi ra bể
Trong cát có hạt vàng, quê hương có mẹ
Và làng Sen, Bác có dẫn tôi đi
Người đứng lại bên bờ sông, có con thuyền sắp rời khỏi bến quê
Năm tháng cũ hiện về những cánh sen phiêu dạt
Những cánh sen nói với tôi rằng, gió táp khô queo sen chìm trong cát
Bác vớt sen lên như vớt một con thuyền
Con thuyền mang dáng hình của những lá sen
Đã chở tôi đi tìm vàng trong gió cát
Bác cũng mong tôi là hạt vàng đãi được trong nước mắt
Úp mặt vào sông quê để thành khối vàng ròng
Khi tôi trở lại tìm, Người vẫn đứng bên sông
Đợi chở tôi sang một bờ không có cát
Nơi ấy tôi phải mọc thành cây, nở một bông sen khác
Để ngửa mặt lên trời không thẹn với sông quê
Dù khúc sông vẫn đợi tôi về, nhưng tôi phải ra đi
Như Bác đã ra đi để mang về cho làng Sen câu hát
Tôi là hạt vàng của khúc sông quê hay chỉ là hạt cát
Dù có thể nào thì cũng phải như sen.
N.H.H




