Chỉ còn em
Đêm đêm anh vẫn gặp em
trong giấc mơ có chùm hoa dại
lẫn vào cỏ
những chùm hoa li ti
tím màu nhắc nhớ
về con đường có núi có sông
hàng cây trầm mặc
cánh đồng xanh đương thì con gái
có vầng trăng gió và mây…
tất cả như bừng lên
khi anh gửi vào môi em một nụ hôn
nụ hôn vụng dại của gã trai quê
buổi chiều còn chơi cù đánh đáo…
Rồi anh đi xa
Rồi anh ở lại
Trong cánh rừng trơ trụi
khen khét mùi thuốc súng
Không biết có ai ở lại cùng anh?
Lâu lắm có nghe ai nói gì đâu
Thi thoảng những con chim qua đây
ríu ran một lúc chúng bay đi
chúng bay đi không hẹn ngày quay lại
Chỉ còn em
từng đêm từng đêm
không ngại gì giá rét mưa giông
hoá vào ngôi sao hiện lên trên bầu trời thăm thẳm
thắp vào lòng đất
gọi giấc mơ anh.
Tóc mẹ tôi
Chợt đâu lảnh lót tiếng rao
“Tóc dài tóc rối ai nào bán không?”
Mẹ tôi nước mắt mủi lòng
Rưng rưng khoảng lặng cánh rừng xa xôi.
Cái ngày hồng má đỏ môi
Mềm da căng ngực… Mẹ tôi xa nhà
Mặt đường phơi phới tuổi hoa
Véo von hát giữa rừng già Trường Sơn.
Thế rồi sốt rét từng cơn
Đầu trần khét lẹt khói bom mịt mờ
Quả bồ kết ở trong mơ
Mùa khô tắm gội cậy nhờ sương đêm.
Thế rồi… dòng suối ngừng êm
Lược thưa răng gẫy… sợi mềm về đâu
Tháng năm sót lại mái đầu
Lơ thơ vài sợi tóc màu loe hoe.
Mẹ tôi tai nghễnh lên nghe
Tiếng rao mua tóc mà se sắt lòng.
N.Đ.H




