Gần một trăm năm sau
ngày Bác đến Dục Thanh
cây khế đã hóa trầm trên cát
trời Phan Thiết màu mây trắng bạc
trôi miên man trên bến dưới thuyền…
Thương cây non trên cát nhọc nhằn
Bác mơ có ngày chim về hót
một mùa khế chín vàng trong cổ tích
biển khôn cùng, no ấm dạt về đâu?...
Tiếng cuốc kêu hoang. Đất nước bầm đau!
buồm lỏng gió những bến bờ xa khuất
gầu nước trĩu lòng Người bên giếng nước
cát gồng mình đợi ngày khế trổ hoa…
Bác ra đi chưa trở lại Dục Thanh
ngôi trường cũ vẫn nồng hơi ấm Bác.
Đã bao mùa khế vắt lòng để ngọt
và những bầy chim ríu rít tìm về.
L.Q.S




