Ánh trăng kia đâu phải lưỡi dao
Sao vẫn nghe nhói đau trong lòng ngực?
Ai đem mùa vui qua sông ngày ấy
Để tằm ăn đêm xào xạc nỗi buồn...
Đã bắt đầu thấy nhớ tiếng ve
Nuối tiếc những chùm phượng đỏ
Rơi rụng tàn canh nỗi niềm xa vắng
Giọt lệ âm thầm lăn trong đáy mắt...
Ngọn gió hoang vu cỗi cằn đã thổi
Từ trong lòng sa mạc cô đơn?
Sự trống vắng trải dài như vô tận
Trong cơn mê... réo gọi mãi hoài!
Cánh cửa ấy từng ngày vẫn mở
Sao người đi chưa thấy quay về?
T.Đ.T




