Biển ở trong nhà
Biển ở trong nhà
Là hạt muối ở trên chạn bếp
Là nhấp nhô thuyền cánh võng đung đưa
Là cơn say sóng đất
Là cơn sốt rét biển trong hồng cầu nhạt
Là chiếc mỏ neo của tiếng khóc trẻ con
Là lưng còng của mẹ
Là tất bật gánh gồng chợ chiều của vợ
Của câu Kiều: “Cửa bể chiều hôm...”
Biển ở trong nhà
Cửa bể ở trong nhà
Chum nước ngọt không mềm thêm mái tóc
Nhưng có thể ngọt thêm câu ca
Nếu không có luyến láy chao nghiêng
Thì làm sao buồm hạ xuống bờ êm
Trước bậc thềm cát mịn
Mái chèo gãy, làm sao rau muống biển quàng lên chùm hoa tím
Bước một bước thụt lùi
Dã Tràng thụt lùi
Sóng rút thụt lùi
Biển ở trong nhà không thể lùi thêm được
Sẽ chạm cát
Sẽ chạm vách
Sẽ chạm...
Mái nhà lợp lưới trời sao.
Câu Kiều với mẹ
Mẹ tôi đọc thuộc truyện Kiều
Ba nghìn câu hết một chiều Nghi Xuân
Cuộc đời mẹ lắm gian truân
Càng thương số phận oán ân nàng Kiều
Tiền Đường sóng vẫn còn reo
Nổi nênh bạc phận cánh bèo lênh đênh…
Mẹ giờ tóc có bạc thêm?
Bao nhiêu mây trắng Tiên Điền về đây
Câu Kiều lật giữa bàn tay
Mẹ ngồi lật những tháng ngày lo âu…
Cỏ xanh trên mộ dãi dầu
Thi nhân rút ruột tằm đau tơ vàng
Câu Kiều chở mẹ sang ngang
Con đò lục bát qua hàng – Mẹ ơi!
N.N.P




