Tôi về bên bến đò xưa
Trăm thương ngàn nhớ mà chưa gọi đò
Ngẩn ngơ một thoáng đợi chờ
Bóng người năm ấy bây giờ còn đâu
Kể từ ánh mắt trao nhau
Em tôi phiêu bạt đã bao năm rồi
Tha phương cầu thực quê người
Miếng cơm manh áo đầy vơi nỗi niềm
Bến sông sương khói im lìm
Bóng người giặt áo? mắt tìm... cay cay
Nặng lòng bến cũ chiều nay
Đò ơi! Một tiếng lắt lay nỗi niềm!
H.T.T




