Bên đời một ánh vàng mây
Và hãy cứ tìm theo mây cuối núi
Gió đông bay
những tàn lá cựa mình
Người có trách
sao ta kìm không nổi
Để non xa hờ hững với ngọn ngành
Rồi phó mặc
cho mưa về trên đá
Giọt trần ai ướt hết
nụ môi đầy
Tan loãng những hư hao từ băng giá
Trăm năm xa
nào có mãi trơ ngàn
Dù cho suối reo mòn câu cũ rích
Thì thầm chi
năm tháng ấy đã từng
Ta cúi nhặt vài âm thừa hoang hoải
Gói mang về
nhen bếp lửa vô minh
Ừ cứ mặc
con chim reo nhả nhớt
Khúc hoan tình rót nhẹ
cuối lưng đồi
Chờ trăng đến mở rượu chay đãi khách
Ta ngả mình
uống trọn một vầng mây
Vòng tay
Ngã gục vào bước chân mình
Ta trở về tóc trắng
Gõ cửa em chờ vò võ đêm không bình yên
Đón đợi bằng ánh mắt rưng rưng
Em dìu ta khỏi cơn say
Và nâng vào cõi thực
Những con thú hằm hè trước ngõ
Ngoài kia bão tố đầy trời
Em dìu ta bằng vòng tay đồng cam một thuở
Mấy chục năm no đói vây quanh
Những mùa trăng nghèo xơ xác lá
Em gửi vào ta hơi ấm dỗ dành
Ngã gục vào bước chân mình
Ta nhận ra vòng tay em độ lượng.
T.T.L




