"Có nghe tiếng sáo Pi
gọi nhau về ấm cúng
cửa tâm hồn đang mở
về nguồn cội quê cha"
1
ai đã hát trong tâm thức người con bản chùa xa quê
từng đợt mưa chưa về kịp
ai gọi trăng đêm xốn xang thị thành
thành phố rỗng thơm thảo trăng sáo Pi quê mình
nỗi nhớ gió núi
nỗi nhớ mùa màng
nỗi nhớ chân trần rảo khắp đồng hạt cỏ hoang
trên vầng trán mơ hồ lễ hội
thương về bản Chùa, một bản giữa vùng quê
2
mùa sáo Pi, người con gái chờ anh bên khe suối
biết anh không về
mùa sau không về
giữa lưng chừng núi, đôi bàn tay nắm vào hư không
lật ngửa - úp đâu cũng chạm vào hơi ấm cũ
bới tìm quá vãng
ba người con đã lớn, hẹn mùa sáo Pi
đợi anh, anh vẫn không về
3
Anh hồi quê, gặp mùa lá rụng
vườn hoang ngơ ngác
ngôi nhà xa xôi
cha vẫn nằm đó hai mươi năm với ngọn đèn dầu
tìm nhớ, tìm quên.
L.N.T




