Một ngôi làng đã trở thành khối phố
Xưa nương sắn, vườn cà nay rực rỡ vườn hoa
An Lạc bây giờ không còn nguyên lũy tre
Những gốc tre giờ đã đưa vào chậu cảnh
Vẫn lên măng, mọc cành, ra nhánh
Vẫn nôn nao khao khát một khu vườn
Cây cau già tỏa bóng nghiêng nghiêng
Những quả chín mang hình nốt nhạc
Treo nắng vàng lên khung trời biếc
Cho câu hát làng quê ngân xa...
An Lạc, những ngôi nhà
Có biệt thự kiến trúc theo dáng phố
Vẫn còn lại những ngôi nhà gỗ
Mái ngói tươi hồng ấp ủ hồn quê
Bàn tay ai gọi nắng mưa về
Tình yêu quê hương ngời lên trong từng thớ đất giọt nước
Tất cả những gì ta có được
Cho quê hương này trường xuân!
An Lạc là nơi tôi gặp em
Cô gái quê hương có đôi mắt xanh thẳm
Làn môi non, nụ cười trắng sáng
Đôi má hồng vương vấn hoa thơm
Này cô gái ơi... anh muốn cùng em
Thả bước trên con đường lộng gió
Rồi gieo mình xuống vườn hoa rực rỡ sắc màu
Ta hóa thành nắng gió trộn vào nhau.
C.H




