Tôi đứng đầu ngọn sóng Cửa Tùng
cuối mũi đất đỏ au máu lửa
tôi hay chính cây dừa đứng đó
tay lá chào biển cả mênh mông
(thân dừa còn găm trăm mảnh đạn bom)
bóng tôi nhòe thấp cao bờ đá
sóng đảo trắng phau hay từng cánh gió nồm?
Bên kia sông những cô gái Cát Sơn
đang xắn quần đợi đò sang chợ cá
dưới bờ cát trần truồng bầy trẻ nhỏ
đang bày cho sóng nghịch nắng cười
Ôi, ngày thường dù chỉ vậy thôi
biết đảo khát hơn là khát nước
và đảo nhiều đêm phải vượt qua nỗi khát
còn cao hơn vượt dốc Cổng Trời!
Một thoáng biển và một thoáng trời
Sau vai tôi là rừng dương êm ả
vẳng tiếng dịu buồn của một lời ca cũ
trên cỏ mềm mặt đất bình yên
trắng vai đảo xa gió cát ngả nghiêng
và bóng giặc rập rình cơn giông biển
và đá – đã nhân cơn nóng lạnh
giấc mơ quê nhà cũng sóng đánh bốn bên
Có những ban mai
khi mặt trời bỗng đỏ rựng lên
xóm biển giật mình ngỡ là đảo cháy!
dẫu biết đảo ít nói về mình và những điều như vậy
con sóng kia vẫn cứ kể cùng bờ
gọi đất thêm bận rộn với mùa…
Đêm nay
tôi vẫn thức với cây dừa
với tiếng trẻ trong veo bờ cát trắng
gió nồm đượm
gió nồm ơi đượm lắm
nắng nỏ nhường kia đảo vẫn gửi vào đây
vầng trăng hay đảo nhú chân trời
và bay lên trước Cửa Tùng yên tĩnh…
N.M