Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 17/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Không có ai đi qua đèo

 

1

-19 giờ 30 phút ngày... Tùng phóng xe gắn máy đi qua đèo Cả. Hôm đó đang có một cơn áp thấp nhiệt đới đang đổ bộ vào miền trung. Mưa rắc nhẹ ở Phú Yên. Nhưng mưa bắt đầu to dần khi tới đoạn ngã ba rẻ xuống Vũng Rô. Tùng dừng lại ngay hiên của quán nước gần đó để mồi điếu thuốc. Bình thường thì quán vẫn mở cửa để bán cà phê, nước ngọt hay những thứ vặt vãnh cho khách qua đèo. Nhưng hôm nay quán đóng cửa, có thể do nhà chủ quán ở tận dưới Hảo Sơn, phải về nhà để lo việc phòng hờ bão tới. Tùng vẫn thường qua đèo bằng xe máy, vẫn thường dừng lại nơi quán nước này, uống nước và chuyện trò với ông chủ. Ghé mãi rồi thành thân tình. Ông chủ quán nước là một thương binh đã từng đi chiến trường K. Mở quán nước kiếm sống qua ngày, lúc buồn lại nài nỉ Tùng ngồi lai rai với ông chén rượu, mồi đôi khi là vài con cá mua của những người dân biển đem từ Vũng Rô lên đèo đợi xe đem đi bán để lại. Hôm nay Tùng có mang theo trong túi xách chai rượu thuốc, định ghé tặng ông bạn bán để ông lai rai đỡ buồn khi mưa, nào ngờ không gặp. Mồi điếu thuốc xong, Tùng lấy chai rượu trong túi xách ra, tìm cách mở cánh cửa bằng tôn mỏng, để chai rượu vào bên trong. Vừa đặt chai rượu xong, thì lúc đó Tùng nghe một tiếng thật ngọt:

- Anh ấy ơi, anh có đi Nha Trang không?

Một cô gái đứng nép mình bên hiên nhà từ lúc nào không biết, nhưng Tùng không chú ý.

- Ừ, đi Nha Trang

- Anh cho em quá giang anh nhé. Em đợi cả tiếng đồng hồ rồi mà không có xe nào dừng lại đón khách. Em lạnh quá, mà trời thì tối.

Gần như cả cuộc đời Tùng cho đến lúc này anh chưa hề cho một người phụ nữ nào quá giang trong cuộc hành trình. Tùng luôn có môi hướng về là ngôi nhà của mình. Nhưng hôm nay đã có một ngoại lệ. Không có ngoại lệ sao được khi nhìn đôi môi của Lệ - tên cô gái thâm tím vì lạnh. Không cho quá giang sao được khi trời đã sắp tối, mà con gái ở trên đèo một mình thật là nguy hiểm. Lệ nói:

- Em đi thăm người quen ở Vũng Rô, lên đây tìm xe về, không ngờ khó quá. Mà em phải về gấp.

Nhưng cuộc hành trình trong mưa hôm đó đã gặp phải bất trắc. Sắp tới Vạn Giã thì xe bị tắt máy. Trời bắt đầu tối nhập nhoà. Dường như đó là một buổi tối định mệnh đối với Tùng. Mưa vẫn mù đất mù trời, chẳng có một nơi nào sửa xe trong đêm mưa như thế. Họ cứ dắt xe đi lầm lủi dưới mưa tới thị trấn. Chiếc áo mưa mỏng mặc một lần rồi bỏ Tùng mang theo chỉ đủ che cho Lệ và Tùng đỡ ướt một phần nào chứ không ngăn được lạnh.

Cuối cùng họ tìm ra được một quán trọ nhỏ, bên trên là phòng cho thuê bên dưới là bán phở. Quán đang vắng khách. Bà chủ đon đả:

- Hai vợ chồng đi đâu trong mưa gió tội ghê. Vào đây lấy phòng nghĩ ngợi đôi chút, ăn bát phở nóng. Để tôi kêu thằng cháu trong xóm ra sửa xe cho hai vợ chồng về. Nhưng mưa gió thế này, đi xe máy trên đường không an toàn đâu.

Hai người xa lạ đã không còn cách chọn lựa nào khác, vì cả hai đều ướt. Họ trở về nhà Trang trước khi trời hững sáng, khi cơn mưa đã ngớt. Nhưng phút giây ở lại phòng trọ cho khô quần áo, họ đã trở thành gần gũi nhau hơn.

2 - Thành phố có rất nhau căn phòng cho thuê. Trong những căn phòng nằm ở những góc đường vắng người qua lại, hay ở trong những con hẻm nhỏ có rất nhiều đôi tình nhân chọn để hẹn hò. Sau cơn mưa bắt chợt và cuộc gặp ngẫu nhiên trên đỉnh đèo Cả đã biến Tùng thành một con người khác. Anh hân hoan đón nhân một người đàn bà khác ngoài Liên - vợ anh như một hoạ sĩ vừa khám phá ra một ý tưởng mới để vẻ lên một bức tranh ấp ủ rất lâu trong cuộc đời mình. Ngày xưa, bạn bè gặp nhau vẫn thường bàn luận về những anh chàng có những mối tình ngoài chồng ngoài vợ. Tùng luôn là người phản đối kịch liệt vấn đề này. Anh nói: “Có thêm một người đàn bà khác ngoài vợ mình là không chung thuỷ, lại phải tốn nhiều thời gian và tiền bạc. Theo tôi, sống như thế còn có nghĩa là ích kỷ với chính vợ mình”. Nhưng cuộc sống giống như cuốn sách mà bạn chưa đọc tới trang cuối cùng. Khi chưa đọc tới trang cuối cùng của cuốn sách thì không thể kể cho ai nghe câu chuyện ấy một cách trọn vẹn. Tùng đã có ngoại lệ khi đi qua đèo.

Liên không biết những biến đổi của chồng mình. Mà làm sao Liên biết được khi trong cả bảy năm trời yêu thương nhau, thành vợ chồng, Tùng vẫn đi và về trên một con đường. Liên không cần xem xét những cuộc gọi nhỡ trong máy của Tùng, cũng chẳng lục ví anh xem thử có một lá thư của ai đó gởi đến không? Liên lại càng không nghĩ đến chuyện khi rời khỏi can nhà ấm cúng của mình, trong đó có người vợ yêu thương Tùng hết mực và đứa con trai dễ thương vừa lên sáu tuổi, anh đã rẻ sang một căn nhà khác. Liên chỉ ngạc nhiên là dạo này Tùng thường đi công tác nhiều hơn, những chuyến công tác lại dài ngày hơn. Một chút nghi ngờ gợi lên, rồi thôi.

Thật ra là có khi Tùng bảo với vợ là anh đi công tác, nhưng Tùng lại đến căn phòng thuê riêng của anh và Lệ - cuộc tình trong cơn mưa qua đèo hôm nọ, tận hưởng những giây phút riêng tư với người yêu trẻ tuổi, xinh xắn của mình. Cuộc sống là cái vòng lẩn quẫn giữa tình yêu và hôn nhân. Trong căn nhà với Liên là cuộc hôn nhân khởi đầu bằng tình yêu, Tùng đã từng say đắm hẹn hò, từng thề thốt trước bàn thờ vào ngày hôn lễ là sẽ yêu Liên cho cạn cả cuộc đời. Người đàn bà đã có một con bây giờ chẳng có thời gian để nhổ tóc ngứa cho chồng, không còn thời gian để xao đôi vai mệt mỏi của chồng và cũng quên mất rằng mình cũng cần phải trang điểm cho rực rỡ, dấu che đi bao mệt mỏi vì công việc. Còn Lệ thì có cả tuổi trẻ, nhan sắc và cả thời gian để chăm sóc người đàn ông mình thương yêu. Khi Liên đang đón con tan học về từ nhà trẻ, khi Liên đang chong mắt xem một chương trình giải trí trên ti vi một mình đợi chồng về , thì Tùng và Lệ xoắn với nhau trong phòng thuê của hai người. Ai đó đã nói sức hút của những người tình nhỏ tuổi đối với người đàn ông thành đạt thật nguy hiểm. Có thể gọi cơn mưa trên đỉnh đèo kia là đinh mệnh, nhưng khó mà giải thích tại sao một cô con gái mới lớn như Lệ lại sẵn sàng lao vào một cuộc tình không nhìn thấy con đường phía trước với Tùng để làm gì? Lệ đã làm cho Tùng cuốn hút vào mình bởi Lệ chẳng hề quan tâm tới tiền bạc của Tùng. Lệ nói: “Công việc của em đủ nuôi sống bản thân em rồi. Em chỉ cần một người đàn ông bên cạnh mình, thế thôi..”. Điều lạ là Tùng không biết nhiều về Lệ, ngoài việc chỉ biết Lệ đang làm việc tại một Công ty tư nhân, dường như Lệ phụ trách khâu tiếp thị. Khi Tùng hỏi, Lệ chỉ cười: “Có em được rồi, anh đừng hỏi nhiều. Vả lại em chẳng hề làm cho chị Liên vợ anh biết em và anh yêu nhau đâu”. Tùng chỉ cần có thế, cần một người vợ vẹn toàn trong căn nhà ấm cúng của mình. Anh lại cần có một người tình để cảm giác mình trẻ lại mà  không ai biết ngoài anh và Lệ.

3 – Cuộc sống có cả hai điều: khổ đau và hạnh phúc. Với Tùng, chiều nay anh đi xe một mình qua đèo Cả, chẳng có ai đứng đợi ngay ngả ba xuống Vũng Rô để quá giang anh chẳng biết anh đang khổ đau hay đã hạnh phúc?. Hôm nay trời nắng rực. Nắng nhuộm cả triền núi một màu vàng óng khiến cho lòng người cảm thấy yêu đời. Nhưng dẫu nắng có nhuộm vàng cả dãy núi uốn mình chia đôi hai vùng đất bên này mưa, bên kia nắng cũng chẳng làm cho Tùng vui. Bởi anh không ngờ rằng điều tồi tệ nhất đã xảy ra với anh. Hôm nay đó là bí mật, những ngày mai sẽ không còn là bí mật. Hôm nay là lần cuối cùng anh qua ngọn đèo này.

Lá thư Lệ để dằn trên bàn, trong căn phòng tình yêu của hai người ngày nào trước khi Lệ bỏ đi giống như một bản án treo lơ lửng trên đầu anh. Lá thư viết:

“Cả tuần nay suy nghỉ em mới giám viết lá thư này cho anh, trước khi em đi đến một nơi thật xa, xa lắc. Nơi đó không có anh, không có cả những người quen và không có cả một ai biết em là ai. Em yêu anh, đó là điều hiển nhiên, nhưng anh trong sáng và khờ khạo quá, không biết người con gái cam tâm yêu anh vô điều kiện, không cần tiền bạc của anh là ai?. Anh đâu biết rằng không có anh, em vẫn thường quan hệ với những người đàn ông khác theo nguyên tắc chỉ gặp một lần, người đó không phải là dân địa phương. Công việc em làm ở công ty chỉ là bình phong. Em thèm có một đứa con với anh, thèm sự thật – nhưng điều đó không bao giờ được nữa rồi. Em đã bỏ đứa con vừa mới tượng hình của chúng mình, vì em sợ khi sinh ra đời, nó sẽ mang nổi bất hạnh. Bởi chính giữa lúc em muốn thật sự là một người đàn bà sống đàng hoàng, sống với tình yêu mỏng manh của anh, thì em lại biết một sự thật vô cùng đau đớn. Em đã đi xét nghiệm, kết quả đã làm cho em không còn tin vài mắt mình …”

 

K.V.T

Khuê Việt Trường
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 140 tháng 05/2006

Mới nhất

Thông báo về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí

13/04/2026 lúc 22:15

THÔNG BÁO Về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí Kính gửi quý bạn đọc,

31/07/2025 lúc 15:23

Tạp chí Cửa Việt - 35 năm một chặng đường

28/06/2025 lúc 16:18

Ngày 28/5/2025, Tạp chí Cửa Việt tổ chức lễ kỷ niệm 35 năm tạp chí ra số đầu tiên và gặp mặt cộng tác viên năm 2025. Tại buổi lễ, Phó Tổng biên tập phụ trách Hồ Thanh Thọ đã có bài phát biểu khai mạc...

Vùng trời hoa sim

26/06/2025 lúc 23:29

Những triền sim tím đồi xaBềnh bồng nâng gót mùa qua lặng thầm

Hương xưa; Nắng sớm

26/06/2025 lúc 23:27

Hương xưa… Ta về tìm lại hương xưa

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

18/04

25° - 27°

Mưa

19/04

24° - 26°

Mưa

20/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground